Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

Tranh cổ động tuyên truyền của Bác Mao nè các bạn, thấy giống giống của Bác Hitler không?


Giết giết nữa bàn tay không phút nghỉ.


Nói về tẩy não và nhồi sọ thì Đức quốc xã là bậc thầy. Tẩy não và nhồi sọ con người tốt nhất là khi con bé thơ sẽ đạt hiệu quả cao nhất. Khi Hitler lên nắm quyền, Đức quốc xã đã tiến hành tẩy não thiếu niên Đức tạo ra 1 thế hệ người Đức cuồng tín và trung thành tuyệt đối với Đảng quốc xã. Từ lứa tuổi nhi đồng họ đã phải vào đội nhi đồng Hitler, lớn lên 1 chút bắt buộc phải vào Đoàn thanh niên Hiter và họ được nhồi sọ tư tưởng của Đảng quốc xã từ nhỏ bằng hệ thống tuyên truyền tinh vi. Đảng quốc xã còn lập nên 1 quân đội SS với khẩu hiệu là trung thành với Đảng (Meine Ehre heißt Treue). Điều đáng nói là ngay cả những nhà khoa học ưu tú của nước Đức cũng bị nhồi sọ nặng nề cho thấy ảnh hưởng khủng khiếp của sự tuyên tuyền trong 1 xã hội độc đảng.

Bác Stalin (Liên Xô) cũng giống bác Phát xít Hitle luôn nhỉ? (PhuongLamVo)

Tuyên truyền “thần thánh hóa” hình tượng Lãnh tụ:


+ Cộng Sản có chiêu bài xây dựng hình tượng lãnh tụ để dễ quy tụ quần chúng Nhân dân: Ở Trung Quốc thì có Bác Mao, ở Triều Tiên thì có Bác Kim, ở Campuchia thì có Bác Ponpot, ở Cuba thì có bác Phidel Castro … ở Việt Nam thì có Bác Hồ.

+ Cộng Sản rất chuộng hình thức bên ngoài. Hơn nữa, dù nhiều lãnh tụ Cộng Sản diện mạo khó nhìn - đời tư có khó nghe, nhưng để xây dựng hình tượng nhằm ngu dân, Cộng Sản đã cố gắng thánh hóa các lãnh tụ.

Một hình mẫu chung của tệ sùng bái cá nhân trong các nền độc tài toàn trị Cộng Sản là Stalin. Cách thần thánh hóa Stalin đã được áp dụng lại ở những lãnh tụ Cộng Sản đàn em khác, trong đó có Hồ Chí Minh.
Ví dụ như bức ảnh Stalin trìu mến ôm em bé trên tay, đã được tất cả các lãnh tụ Cộng Sản khác rập khuôn copy y chang (Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Fidel Castro, Kim Nhật Thành .v.v. đều có các hình ảnh tương tự). Một sự thật đằng sau bức ảnh đó là chỉ 2 ngày sau khi bức ảnh được chụp, cha của em bé đã bị Stalin ra lệnh cho mật vụ giết thảm.

(dzukaka)

Trình độ Dân trí VN hiện nay đã kịp tương thích với thể chế Dân chủ ?!


★ Xã hội Dân chủ không phải là món quà đêm giáng sinh, nó là kết quả của một quá trình.
Để có một cuộc bầu cử tự do chỉ cần sáu tháng, để có nền kinh tế thị trường chỉ cần vài năm, để có các bộ phận cấu thành nên một xã hội dân chủ thực sự cần cả một thế hệ. Dân chủ hay cách mạng, bất cứ sự thay đổi về chất nào ban đầu thường đi kèm yếu tố bất ổn, thậm chí là gian khó chẳng khác gì cơn đau đẻ.

★ Trình độ Dân trí VN hiện nay đã kịp tương thích với thể chế Dân chủ ?!
Đa số người Mỹ là những nhóm người Di dân từ khắp mọi nơi trên Thế giới, nhờ đó họ sở hữu một truyền thống văn hóa hết sức đặc trưng đó là "Tinh thần khai phá + Khát vọng tự do". Tinh thần khai phá, mộng ước thích phiêu lưu mạo hiểm, coi trọng "tự do cá nhân + nhân quyền" và "tính tự lập" là nền tảng tạo nên một nước Mỹ phát triển hùng mạnh.

Còn Việt Nam chúng ta chỉ có văn hóa 1000 năm Bắc thuộc, văn hóa Lũy tre làng, ưa thích dựa dẫm, dối trá và hiếu chiến. Những việc to tát lớn lao luôn mong muốn ai đó giải quyết thay cho mình.
Trình độ Dân trí chưa kịp tương thích với thể chế Dân chủ là một rủi ro rất lớn cho Việt Nam bởi khi đó sẽ có những nhóm "cơ hội chính trị" kích động dân chúng gây bạo loạn, phá vỡ tiến trình xây dựng Dân chủ như Irac, Ai Cập, Lybia v.v.. hiện nay là một ví dụ điển hình.
Với trình độ Dân trí thấp và bị nhồi sọ quá lâu, chúng ta cũng có nguy cơ sẽ thấy một nhóm kiểu ISIS và Al-Qaeda v.v... được sự hẫu thuẫn của Tàu Khựa, Mafia Nga cùng đám cuồng Cộng Sản cũng đủ biến Việt Nam thành bãi chiến trường.

Vậy nên với nền tảng Dân trí và Văn hóa hiện nay, làm sao giải được bài toán "Tiến trình Dân chủ hợp lý cho Việt Nam" là cả một vấn đề .. không phải đơn giản trong ngày một ngày hai là có được.

Cuộc chiến ở Việt Nam thực chất chỉ là cuộc chiến Ý THỨC HỆ

Cuộc chiến ở Việt Nam thực chất chỉ là cuộc chiến Ý THỨC HỆ giữa 2 phe trục “Thế giới Tự do của Mỹ” với “Chủ nghĩa Cộng sản của Liên Xô”, và Việt Nam là chiến trường.

Tất cả các nước Thuộc địa đều được Liên Hiệp Quốc trao trả Độc lập khỏi ách đô hộ của Thực dân và Phát xít từ năm 1945.
Lẽ ra Việt Nam ta theo xu thế chung của Thế giới khi đó cũng sẽ được hòa bình độc lập như những nước khác quanh khu vực (Sig, Malai, Indo, Cam v.v...) nếu như : "Việt Nam không du nhập Chủ nghĩa Cộng Sản."

Các bạn trẻ trách VNCH theo Mỹ, vậy sao không trách CSVN theo Nga và Trung cộng? Còn bây giờ con cháu Cộng Sản ào ào qua Mỹ hay qua Nga, Tàu để sống?
PS: Những bức hình đầy tình người của quân lính VNCH và quân đội đồng minh. Những bức hình mà 40 năm nay CSVN vẫn không dám đăng công khai cho thế hệ trẻ trong nước được biết.

NGƯỜI MỸ LUÔN LUÔN THẤT BẠI


★ Ngay ngày hôm qua, chúng ta thấy ở Nga người ta tổ chức ăn mừng lễ chiến thắng cách đây 65 năm trước Chủ Nghĩa Phát Xít. Hình ảnh Medvedev đọc diễn văn, cùng cả trăm nghìn quân nhân diễu hành, với nhiều loại vũ khí chiến tranh hiện đại rầm rập thị uy trên Hồng Trường quả thật ấn tượng.

Nhưng ngày hôm qua, nước Mỹ trôi qua bình thường với Ngày lễ mẹ. Còn tại nghĩa trang quốc gia Arlington, những người lính năm xưa nay đã 80-90 tuổi gục đầu lặng lẽ bên những bia đá và họ đọc lời cầu nguyện cho quá khứ đã qua.

Điều này khiến một người bạn hỏi Dzu tại sao nước Mỹ không ăn mừng chiến thắng, và tại sao nước Mỹ cũng không có ngày nào dành để ăn mừng chiến thắng? Phải chăng xuyên suốt lịch sử, nước Mỹ không có được một ngày chiến thắng nào đáng để ngợi ca?
Không, lịch sử nước Mỹ nói rằng từ 200 năm qua, nước Mỹ chiến đấu nhiều hơn bất cứ quốc gia nào và cũng giành chiến thắng nhiều hơn bất cứ quốc gia nào trên Thế giới. Cũng như 65 năm trước, 10 triệu người Mỹ đã vượt trùng dương rời xa Tổ quốc để bồng súng chiến đấu trên khắp các mặt trận từ Tây Âu, Bắc Phi, cho đến Châu Á Thái Bình Dương chống Phát xít, giải phóng cho hàng triệu người dân trên Thế giới.

Lịch sử nước Mỹ cũng nói rằng nước Mỹ chưa từng có một kẻ thù nào tử tế - tất cả kẻ thù của nước Mỹ đều đứng về các thế lực ác và chiến thắng trước những kẻ thù ấy phải là những chiến thắng chính đáng. Các hệ thống tội ác hùng mạnh nhất trong mỗi thời đại đã từng bị nước Mỹ lần lượt đánh bại từ ngày lập quốc đến nay: “xua đuổi chủ nghĩa Thực Dân, kết liễu chủ nghĩa Phát Xít, ngăn chặn chủ nghĩa Cộng Sản, và săn lùng chủ nghĩa Khủng Bố.

Nước Mỹ không nhân danh ai để nhận lãnh những trọng trách mà Lịch sử giao phó, nhưng nước Mỹ đã tuyên bố rằng Quốc gia này thích làm kẻ thù và không loại trừ muốn gây chiến tranh với tất cả những thế lực ác. Đồng thời, bao thế hệ người Mỹ được dạy rằng người Mỹ là những người “nô lệ của lẽ phải”.
Nhưng nước Mỹ không nói về chiến thắng, vì sao? Vì lý tính, vì nhân bản, vì ... là NGƯỜI. Bởi họ hiểu rõ hơn ai hết trong bất kỳ chiến thắng nào, đều chồng chất bởi máu và nước mắt. Bất cứ sự xung đột từ bạo lực nào bản chất đều là “thất bại”. Bởi vậy mà người Mỹ thường chỉ có những ngày tưởng niệm cho đau thương.

★ Nước Nga và người Nga thì khác!

Khi Hồng Quân Liên Xô tràn vào Đông Âu, họ đã "giải phóng" Đông Âu bằng cách khá đơn giản là đã đổi tên chế độ Phát Xít của Hitler bằng chế độ Phát Xít của Stalin.


Trở lại nước Nga ngày nay, Medvedev đóng vai trò con rối khá tốt, bởi sau lưng đã có Putin hiện diện xứng đáng như một trùm mafia đang dẫn dắt nước Nga đi ngược chiều trên con đường dân chủ. Putin xuất hiện như một thần tượng tốt của những khối óc cánh Tả, những kẻ bất chính danh, có tinh thần thù ghét và muốn cản trở tiến trình Dân chủ trên Thế giới.
Và chính thể Putin ăn mừng chiến thắng còn vì một lẽ khác, đó là bởi vì đâu đó vẫn còn những con người mang trí óc nông nô bầy đàn cổ súy cho họ ..

(DzuKaka)

CHỦ NGHĨA TƯ BẢN LÀ GÌ?



Sự thật là không có Chủ Nghĩa Tư Bản, cũng không có Ý Thức Hệ Tư Bản. Chỉ có Chủ Nghĩa Cộng Sản và Ý Thức Hệ Cộng Sản.

Thuật ngữ Chủ Nghĩa Tư Bản (capitalism) được những người Cộng Sản sử dụng để gọi tên tất cả những gì họ chống, nó thuận tiện trong việc vận động các tín đồ của Chủ Nghĩa Cộng Sản.
Chưa từng có ai viết tuyên ngôn cho Chủ Nghĩa Tư Bản như ông Marx viết tuyên ngôn cho Chủ Nghĩa Cộng Sản. Chưa từng có ai lập Đảng để bảo vệ cho Chủ Nghĩa Tư Bản, cũng như chưa có ai nói rằng tôi theo Chủ Nghĩa Tư Bản và tôi đấu tranh cho Chủ Nghĩa Tư Bản.

Các nước phát triển ngày nay thực chất là "các nước thuộc Thế giới Tự do", nó là một Thế Giới Mở cho phép mọi hình thái Chính trị - Kinh Tế - Xã Hội được biến hóa, thay đổi sao cho phù hợp với quy luật vận động và phát triển của Nhân loại.

(dzukaka)

Thứ duy nhất cản trở việc học hành của tôi chính là nền giáo dục.

Chỉ cần nhìn vào Lê Khánh Bá Trình và Ngô Bảo Châu - 2 người giỏi Toán nhất đương thời mà thế giới công nhận, là ta sẽ rút ra được nguyên do GIÁO DỤC VN LẠC HẬU !!!
Trong khi Lê Khánh Bá Trình ở lại Việt Nam cống hiến đến khi chỉ còn là ông Tiến Sĩ bình thường lương ba cọc ba đồng .... Thì Ngô Bảo Châu đã thức thời sang Tây du học, tiếp cận "Môi Trường Khuyến Khích Sáng Tạo" và đã có được thành công như ngày hôm nay !

Việt Nam đã giành được hàng chục Huy Chương Olimpic .... Trong gần 40 năm kể từ chiếc Huy Chương đầu tiên ấy lẽ ra Việt Nam phải có biết bao nhiêu sản phẩm công nghệ và kỹ thuật ra đời tạo những bước tiến nhảy vọt cho nhân loại ở THẾ KỶ 21, thì mới chỉ có NGÔ BẢO CHÂU là "bước ra ánh sáng của nhân loại"

Cùng các giải Robocom khi VN thắng cả Ấn Độ và Nhật Bản thì ... Bây giờ Ấn Độ đã phóng tàu vũ trụ đến Sao Hỏa. Nhật Bản đã ứng dụng công nghệ Robot vào cuộc sống khiến cho số "nhân công chân tay" trong các ngành công nghiệp dịch vụ bị thất nghiệp !!! Nhưng Việt Nam vẫn chưa làm được ỐC VÍT đúng chuẩn cho các hãng Ô TÔ đóng nơi sản xuất tại VN , hoặc công nghệ sản xuất ỐC VÍT còn yếu kém hơn người, khiến giá thành ỐC VÍT cao hơn người ta nên để lỡ mất những dây chuyền sản xuất điện tử lớn.

Vậy "nguyên nhân" từ đâu ? 
Các bạn có biết rằng :+ Người phát minh ra hệ thống ATM là người VIỆT NAM
+ Người thu nhỏ chiếc máy vi tính hàng tấn thành chiếc máy tính cá nhân chạy WIN 95 là người VIỆT NAM
+ Người vẽ đường bay cho tàu APOLO là người VIỆT NAM


"Thứ duy nhất cản trở việc học hành của tôi chính là nền giáo dục."(Albert Einstein)
và ... "Thứ duy nhất cản trở nền giáo dục của một dân tộc chính là Nền chính trị." 
Một nền giáo dục "ngu dân" sẽ hạn chế và triệt tiêu mọi sự sáng tạo, những cách nhìn đa chiều, quyền tự do đề xuất ý kiến,..v..v. từ đó gia tăng sự "thống trị một chiều" từ Nhà nước.

(trích từ Tuitênlà Lê Hồng Phongthậtmàà)